Trang chủ Chuyện gia đình Đau lòng trước lá thư bé gái gửi bố: “Con biết rằng không ai muốn con có mặt trên đời này...”

Đau lòng trước lá thư bé gái gửi bố: “Con biết rằng không ai muốn con có mặt trên đời này...”

Đọc bức thư của bé gái viết cho bố với những dòng chữ nguệch ngoạc và cảm nhận được nỗi đau len lỏi đến tận đáy lòng, bất cứ ai cũng đều rơi nước mắt. Xin các bậc cha mẹ hãy đọc bức thư này dù chỉ một lần.

Bức thư được viết bằng những nét chữ nguệch ngoạc, gạch xóa với nội dung là những mẩu chuyện chắp vá, lột trần sự bạo lực, đau khổ của tất cả thành viên trong gia đình. Tờ giấy được gấp làm tư vô tình rơi trên đường, một người nhặt được nó và đã trở thành câu chuyện lay động trái tim hàng triệu người. “Bố kính yêu! Con muốn được nói chuyện với bố, nhưng vì bố bận nên con viết thư cho bố. Con nghĩ rằng con có rất nhiều điều muốn nói với bố nhưng con không thể viết được hết, vì con đang rất đau đầu. Bố ơi, con rất yêu bố mẹ và em Chi, con yêu cả ông bà nội và ông bà ngoại nữa. Con đã cố gắng học giỏi, ngoan và chăm sóc em Chi. Nhưng con không thể cố gắng được nữa vì con rất đau đầu.
 


Bức thư của bé gái khiến hàng triệu người đau lòng

Bố ơi! Tất cả mọi chuyện là vì con, nên mẹ mới khổ như vậy. Nếu không vì con thì mẹ đã không phải lấy bố, mẹ đã không khổ như vậy. Con biết rằng không ai muốn con có mặt trên đời này cả, nên con không có được tình yêu từ mọi người. Kể cả bố, bố cũng không yêu con như bố của các bạn. Con ước gì được bố đưa đón đi học hằng ngày, nhìn các bạn được bố đón hết giờ học, con nhớ bố lắm, con chỉ biết khóc thôi. Đêm con không ngủ được vì nghĩ đến mẹ và nhớ bố. Vì con mà mẹ phải khổ, vì con mà ông nội đánh mẹ, đập đầu mẹ vào bờ tường, túm tóc mẹ kéo mặt mẹ ra phía sau, lúc mẹ ngã xuống đất ông vẫn dùng chân đạp vào đầu vào mặt mẹ. Lúc đấy bà nội nhìn thấy mẹ đau, bà không can ông, bà cũng không đỡ mẹ dậy, bà còn chửi mẹ. Con sợ ông bà lắm bố ạ, nên con không thể về ở cùng ông bà được. Đã nhiều lần mẹ muốn cho ông xe ôm chở con về thăm ông bà, nhưng con sợ. Lần trước bố chở con về quê, bà nội nói chuyện với con ở trong bếp: 'Mẹ là con vật, bên ông bà ngoại là 1 lũ rắn độc hút hết máu nhà bà nội'.
 


Bức thư dài 4 mặt giấy đã lột tả được sự thật về các mối quan hệ giữa người thân trong gia đình cô bé

Bố ơi! Con mệt quá. Bà nội có thương con không? Bà nội có thương bố không? Thương mẹ không? Sao bà lại quét rác hất vào mặt để mẹ ngồi mẹ khóc, không dám cãi bà? Con nhớ khi ông nội cầm dao đuổi bà nội và hất mâm cơm ra sân, bà nội khóc, mẹ thương bà mẹ nhảy vào đỡ dao cho bà. Buổi tối khuya bà nội bị ông nội đánh, không cho vào nhà, bà nội phải sang nhà bà Thủy ngủ, gọi điện cho mẹ bảo mẹ đưa tiền về cho bà nội vay và mua thuốc bổ cho bà. Sáng hôm sau ông xe ôm chở mẹ và con về. Mẹ rút tiền về đưa cho bà nội. Mẹ thương bà lắm. Mẹ còn ôm bà nội khóc ở trong bếp, mẹ còn quỳ xuống xin ông nội cho bà nội vào nhà. Bố ơi sao nhà mình khổ thế. Con không muốn sống nữa, bạn nào cũng hỏi bố con đâu? Con thấy mẹ không ngủ được, mẹ uống thuốc xong thì ngủ. Bố ơi. Con xin lỗi bố, con xin lỗi mẹ. Con lấy thuốc của mẹ để uống. Con không muốn ở nhà nữa”.
 


Không người nào biết cô bé trong câu chuyện là ai (Ảnh minh họa)

Bé gái đã chứng kiến tận mắt mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình, những người mà em yêu thương nhất để rồi cảm nhận được thái độ, lối suy nghĩ của ông bà, bố mẹ về nhau, những lời nói đầy cay nghiệt trút lên nhau, một đứa trẻ như tờ giấy trắng đã phải gánh chịu bầu không khí ngột ngạt đó mỗi ngày. Không ai có thể hình dung được nỗi đau mà cô bé đang phải chịu đựng, đến mức em đau khổ nói rằng “Con không muốn sống nữa”. Một gia đình có đầy đủ 3 thế hệ, nhưng lại dột từ nóc! Ông bà nội đánh đập con dâu ngay trước mặt cháu mình, gọi con dâu là con vật, ông bà ngoại là rắn rết, bố đứa trẻ thì vô tâm, lạnh lùng, kệ cho đứa trẻ hụt hẫng trong giấc mơ được bố ôm, bố đưa đi học, dù chúng chỉ ao ước một lần. Chúng phải lớn lên trong tường thành cô độc, mà người xây dựng nó không ai khác là người sinh ra chúng trên đời.

Những câu hỏi tại sao của cô bé giống như hàng triệu mũi kim xuyên thấu cõi lòng nhiều người: “Bố ơi sao nhà mình khổ thế? Bà nội có thương con không? Bà nội có thương bố không? Thương mẹ không? Sao bà lại quét hất rác vào mặt để mẹ ngồi khóc, không dám cãi bà?”.... Bé gái tội nghiệp không được ai an ủi, dỗ dành, những vết rạch tâm hồn chằng chịt do chính tay ông bà, bố mẹ gây ra. Không ai dùng đòn roi để làm tổn thương cô bé nhưng tiếng quát mắng cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày trong căn nhà tù ngục, khiến đứa trẻ đau đớn gấp ngàn lần. Đáng lẽ ra ở độ tuổi của bé, nơi tù ngục ấy phải là tổ ấm, nới thắp lên ngọn lửa hạnh phúc, những tiếng cười. Đằng này... Không ai biết bé gái viết bức thư ấy là ai. Người nhặt được nỗi đau của em cũng rất xót xa. Này những ông bố bà mẹ, dù phải gắn kết với nhau vì những sinh linh bé bỏng ngoài ý muốn, dù kết hôn là do không có dự tính từ trước, cũng đừng làm tổn thương con cái của mình. Sự hiện diện của lũ trẻ, tiếng khóc non nớt của chúng, nỗi sợ hãi co ro sau cánh cửa. Đó không phải lỗi lầm của chúng! Đó là hậu quả chuỗi cảm xúc ích kỷ của người lớn, bắt lũ trẻ phải chịu đựng sự tra tấn về tinh thần, đó là một tội ác.
 


Đừng vì những cảm xúc ích kỷ của người lớn mà làm hại con trẻ

Nếu vô tình nhặt được bức thư đó, liệu có ai cảm thấy xé lòng, muốn tìm ngay đứa trẻ đó và cứu khỏi gia đình tồi tệ ấy? Những người thân của em không xứng đáng với một thiên thần như em. Lời cuối cùng trong thư khiến ai nầy đều bất an. Cầu mong chuyện đó không xảy ra, em bé đã đủ đánh thương lắm rồi. Nhiều người hi vọng đó chỉ là bức thư câu like chứ không phải là bằng chứng cho bi kịch mà một đứa trẻ phải chịu đựng mỗi ngày. Bức thư cũng khiến chúng ta nhận ra, nếu không tránh được lục đục trong gia đình, xin hãy cho các em một nơi yên ấm để tránh giông bão, đừng để lớn lên ám ảnh thành sẹo trong lòng. Đừng để mọi chuyện quá muộn, không đứa trẻ nào có thể tái sinh lần nữa, khi chính bố mẹ đã đẩy chúng đến bờ vực tuyệt vọng.
>>XEM THÊM<<
 

Chưa có bình luận nào cho bài viết này!

Gửi một bình luận